Gỡ bỏ sinh vật ngoại lai khỏi Đền, Chùa Việt Nam

“GS Ngô Đức Thịnh cho hay, sư tử đá dùng để canh lăng mộ ở Trung Quốc nên không phù hợp ở đền chùa. Nghê, chó đá là con vật thường xuất hiện ở các di tích cổ của người Việt.”

Vậy suy ra: Phật Giáo cũng không phải xuất xứ từ Việt Nam, thế nên tượng Phật cũng không phù hợp ở … Đền, Chùa à?
Với lại Chùa có phải … từ Việt Nam mà có đâu.

Người Việt bây giờ hầu hết không biết con Nghê (mình Lân thân Chó) là con gì, nhiều người còn hiểu nhầm nó liên quan tới con Trâu, trong khi Sư Tử quá đỗi quen thuộc.

1 điều nữa, ở các Chùa ngoài tiếng Phạn ra còn có tiếng Trung (thậm chí bây giờ chưa hoàn toàn chứng minh Phật Giáo du nhập theo đường biển hay theo phương Bắc). Muốn bài Trung như vậy thì không khác gì tự chặt tay chỉ vì mấy thứ sĩ diện hão và tự tôn dỏm khi mà lịch sử bây giờ trẻ con nó còn biết thứ tự Ung Chính, Khang Hy, Càn Long hơn là các đời Vua Việt Nam.

Việc loại bỏ di tích ngoại lai còn gây ra tốn kém của cải vật chất  không hề nhỏ, vì số lượng Đền Chùa quá lớn.

Tết Trung Thu, Đoan Ngọ … vốn cũng không phải xuất xứ Việt Nam, nhưng vẫn đang là hoạt động thường niên.

Mình đưa ra vài dẫn chứng như vậy chỉ để nhấn mạnh 1 ý duy nhất là: nên thực tế khi mà đã chậm hơn đất nước người ta cả 5-7 thập kỷ.

Lịch sử Dân Tộc thế nào,  bộ phận chỉ ngồi đọc báo, nghe các “Sử Gia” phán xét và gật gù ủng hộ, đó gọi là Quốc nhục, nhục ở đây không chỉ là vì không chịu tìm hiểu Lịch Sử, mà còn là thiếu đi cái nhìn của cá nhân về 1 vấn đề – 1 trong những yếu tố tiên quyết để tư duy độc lập và chủ động trước thông tin.

Vài dòng nhận xét của cá nhân với các bài viết liên quan theo chủ đề : http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/su-tu-da-duoc-nguoi-trung-quoc-dung-canh-lang-mo-3034016.html

Về vấn đề 100000 chữ ký yêu cầu Mỹ trừng phạt Trung Quốc

 

*Bài viết không bàn tới quá khứ “bạn” hay “thù” của Việt Nam đối với Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ và người láng giềng XHCN Trung Quốc.

*Toàn bộ trích dẫn của bài viết được lấy từ trang chính thức của Nhà Trắng , mục các điều khoản khi tham gia https://petitions.whitehouse.gov/how-why/terms-participation

*Tóm tắt : ngày 13-5-2013, một cá nhân đăng 1 kiến nghị lên trang web chính thức của Nhà Trắng (WhiteHouse) với yêu cầu / thỉnh nguyện (petition) tổng thống Obama thực hiện việc trừng phạt kinh tế đối với Trung Quốc.

Nội dung tiếng Anh

vnese_petition (hiện tại đã có khoảng 67000 chữ ký)

* Phân tích :

1. Tạo 1 kiến nghị cho Nhà Trắng có khó không? 
Trả lời : Không
Mình vừa tạo 1 kiến nghị yêu cầu tổng thống Mỹ hát 1 bài cho các trẻ em, như hình.
Như vậy mình sẽ là người ký tên đầu tiên, rất tiếc họ lại tự đặt cho mình 1 địa chỉ ở …  Laplace, LA (đâu đó ở nước Mỹ). Điều này chứng tỏ người kiến nghị sẽ là công dân Mỹ (tuy nhiên trang web cho phép nước khác đăng ký cũng được, có lẽ là dành cho người Mỹ ở nước ngoài) Cụ thể hơn về điều này sẽ bàn phía dưới

create

 

2. Mục đích của việc tạo kiến nghị là gì?
Trả lời : Đây là 1 hình thức “vi hành” thời hiện đại của tổng thống Mỹ. Bằng cách lắng nghe ý kiến của người dân, ý kiến nào được nhiều người quan tâm, ký tên ủng hộ thì đó là vấn đề nổi cộm mà chính phủ cần giải quyết.
Trang web này tạo ra để cho … người Mỹ, chứ không phải nước khác. Cụ thể là :

purpose

 

 

(We the People – đại diện của các thành viên quản lý trang web này, muốn giúp Nhà Trắng hiểu hơn về tâm nguyện của người Mỹ để có thể tập trung đối thoại với họ về vấn đề đó)

3. Làm sao để kiến nghị (petition) được trả lời?
Trả lời : Kiến nghị phải có được 150 chữ ký trong vòng 30 ngày để không bị xóa => điều kiện cần
Kiến nghị phải đạt mức 100000 chữ ký để đảm bảo được Nhà Trắng phản hồi => điều kiện đủ

2thresholds

Tuy nhiên trong một số trường hợp, có thể sẽ lựa chọn những kiến nghị chưa đủ chữ ký để phản hồi

response2

4. Ai sẽ trả lời?
Trả lời : Thông thường là các thành viên quản lý trong chính phủ, đôi khi sẽ đích thân tổng thống.

response

 

5. Trả lời như thế nào?
Trả lời : Như thế này https://petitions.whitehouse.gov/response/our-states-remain-united
(tức là cử đại diện trả lời chính thức trên website)

 

Cuối cùng, bàn 1 chút về Petition về việc yêu cầu Mỹ trừng phạt Kinh Tế với Trung Quốc. Hiện tại các mặt hàng điện tử của Mỹ được sản xuất tại Trung Quốc khá nhiều (một số công ty lớn có thể kể tên như Apple, , chưa kể tới việc phụ thuộc hàng hóa xuất khẩu từ Trung Quốc ra toàn thế giới. Việc Mỹ hay bất cứ quốc gia nào rời xa Trung Quốc đều là 1 lựa chọn … khó khăn, kể cả Việt Nam.

Dựa vào các đặc điểm nêu trên, các nhân người viết cho rằng : rất khó để Petition thành hiện thực.

 

Bài viết hoàn toàn là quan điểm khách quan của cá nhân. Mỗi người có 1 cách yêu nước khác nhau, nhưng đã yêu thì hãy dùng trái tim nóng và cái đầu lạnh. Hy vọng dù Petition có thế nào thì cũng không có các cá nhân vào trang của Nhà Trắng chửi bới thóa mạ … vì chuyện này xảy ra nhiều nơi rồi.

đùa 1 chút :

(lý do là đây chăng ???)

troll

10325234_10201206445242382_7713404847113013413_n

 

Bức tranh những thiếu nữ chơi mạt chược

Bức tranh “Những thiếu nữ chơi mạt chược” của 7 năm trước và dự đoán “AI LÀM DẬY SÓNG BIỂN ĐÔNG”
[* bức tranh gây nhiều tranh cãi và phân tích khác nhau, đây là 1 trong số đó]

Vào lúc 8 giờ, 8 phút, 8 giây ngày 8 tháng 8 năm 2008, Trung Quốc đã khai mạc Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Hôm đó, Trung Quốc đã “đốt” 2 tỷ USD trong vòng 45 phút để tạo ra những màn trình diễn được đánh giá là “mission impossible” để nói cho thế giới biết rằng những gì người TQ muốn thì người TQ sẽ đạt được và đạt được bằng mọi giá!

Cách đó ít lâu, một họa sĩ Hoa kiều sống ở Canada đã gửi tặng chính phủ TQ một món quà, có tựa đề Beijing 2008 (bức tranh phía dưới). Thử xem bảy năm về trước người họa sĩ ấy đã “dự báo” điều gì.

10295816_10201217886004070_1178128627817207894_n
Bức tranh vẽ cảnh 5 cô gái, trong đó có 4 cô đang ngồi chơi mạt chược – trò chơi mà người TQ rất thích chơi và chơi rất giỏi. Luật chơi là người nào thua phải lần lượt lột đồ. Canh bạc diễn ra trong một căn phòng có cửa sổ nhìn ra bên ngoài là bầu trời biển Đông [một số báo cũ nói đó là vùng biển Đài Loan + Trung Quốc] mây đen vần vũ, báo hiệu một cơn bão đang kéo đến.
Trên tường treo ảnh một người đàn ông vừa lạ lại vừa quen, ([“Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt tiêu biểu của Mao Trạch Đông” – cái này còn một số nguồn báo phân tích là của các tướng TQ nữa])

Bây giờ hãy xem 4 cô gái chơi chính. Người đối diện với tất cả, cao ráo, trắng trẻo, chính là Mỹ. Mỹ luôn trực diện, luôn rõ ràng và minh bạch đường lối đối ngoại của mình. Mỹ còn áo đầy đủ (phía trên) nhưng phía dưới chẳng còn gì, có thể thể hiểu bên ngoài Mỹ luôn tỏ ra giàu có, hùng mạnh nhưng thực ra đằng sau đã trống rỗng, đặc biệt hiện nay nước Mỹ lại đang gánh chịu sự suy kiệt của Đại khủng hoảng. Mỹ ngồi chơi bài trong tư thế mệt mỏi, tay xoa cổ, người ưỡn ra phía trước, rất oải! Nếu càng chơi ván bài này thì Mỹ càng bất lợi. Vấn đề của Mỹ là có nên chơi tiếp hay không chứ không phải là chơi để thắng. Và một điều lạ là, Mỹ đánh bài nhưng không tập trung nhìn bài mà lại nhìn vào “con bé” Đài Loan, lát nữa quay lại chuyện này sau.

Bây giờ đến tay chơi đang đối đầu trực diện với Mỹ, chính là TQ nhưng TQ quay lựng và không lộ mặt. Trong tất cả 4 người chơi chỉ có một mình TQ là thực sự đang nhìn vào ván bài, chứng tỏ TQ rất quan tâm đến cục diện và kết quả của cuộc kỳ này. TQ vóc dáng trẻ trung, tóc cột cao gọn gàng, ngồi đánh bài trong tư thế chồm tới trước chứng tỏ TQ đang muốn thắng và thắng nhanh. TQ trên không còn áo nhưng bên dưới vẫn còn quần, cho thấy TQ luôn tỏ ra mình là một quốc gia đang phát triển nhưng thực sự tiềm lực kinh tế – quân sự là vô cùng to lớn, mặt bàn cao ngang bụng nên chẳng ai biết TQ đang có những gì ở đằng sau. Để ý sẽ thấy TQ xăm rồng xăm phượng trên lưng để cố chứng tỏ mình là một quốc gia Châu Á nhưng sự thực là TQ đang mặc váy ren của phương Tây.

Cô gái tóc vàng, da trắng nằm bên tay phải TQ chính là Nga. Nga vừa nằm vừa chơi trong tư thế rất là thoải mái, ý rằng “chúng mày cứ sát phạt nhau đến sáng cũng được, bố không gấp!”. Một chân Nga gác lên đùi Mỹ nhưng một tay Nga đang lén trao cho TQ những quân cờ. Thật khâm phục tác giả bức tranh khi cách đây 7 năm ông đã lột tả được điều này. Rõ ràng trước đây Nga tỏ ra thân thiết với Mỹ qua những cuộc điện đàm song phương giữa hai tổng thống nhưng đằng sau Nga âm thầm đi đêm với TQ. Nga biết người TQ cần gì và đang trao cái đó cho họ. “Cái đó” là cái gì thì chẳng ai biết cả nhưng xin đừng suy diễn trong bối cảnh này dễ lên huyết áp lắm! Người TQ có một câu nói rất hay để chỉ ý đồ của Nga lúc này, đó là “tọa sơn quan hổ đấu”, ngồi trên núi xem hai con cọp cắn nhau, con nào thắng thì Nga cũng có lợi cả. Vì vậy mà đối với Nga, ván bài này đánh kiểu gì Nga cũng thắng.

Tay chơi còn lại đương nhiên là Nhật Bản. Nhật Bản là tay chơi ngốc nhất và đang cháy túi, mình trần như nhộng, nude 100% nên chẳng còn gì để chơi cả. Tuy vậy miệng vẫn cười tươi cho thấy người Nhật quá tự mãn với những hào quang trong quá khứ. Họ được đặt vào canh bạc này đơn giản vì nói tới Châu Á thì phải có Nhật Bản. Sự thật là những gì người Nhật đang rất tự hào có nguy cơ bị Hàn Quốc vượt mặt. Một tay Nhật Bản bắt ấn tam muội, một tay bắt ấn (Tý) thì phải, không rõ là có ý gì bởi vì bức tranh này cho đến giờ vẫn còn nhiều ẩn ý. [???]

Đài Loan được xem là bé nhỏ để có thể tham gia vào canh bạc này. Đài Loan mặc một cái áo yếm thêu truyền thống của Trung Hoa cho thấy mình vẫn còn giữ gìn được bản sắc Á Đông. Một tay cầm giỏ trái cây, một tay cầm con dao nhỏ. Đài Loan muốn nói rằng họ không muốn can dự vào vấn đề biển Đông, họ chỉ quan tâm đến lợi ích đặc quyền và con dao này là tiềm lực quân sự để bảo vệ cho quyền lợi ấy. Nhưng có vẻ như Đài Loan đang nhìn thấu được cục diện ván cờ và Mỹ buộc phải nhìn Đài Loan để quyết định có nên chơi tiếp? Rồi ai sẽ thắng, sẽ thua? Ván bài này là ván cuối hay chỉ mới bắt đầu?

(Tổng hợp lại từ NKQB và một số bài báo khác + sửa lỗi chính tả, tác giả phân tích bức tranh và ghép vào bối cảnh hiện tại
Nguồn

Mong Ha https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10201217886004070&set=a.1147418020487.14391.1678651571&type=1&relevant_count=1

English version http://www.zonaeuropa.com/culture/c20060507_1.htm

Một số báo khác có thêm các cách phân tích cách đây 7 năm, tuy nhiên không cụ thể bằng bài này)

*Lưu ý: Mình nói cụ thể chứ không nói nói chính xác.